Tại chính ngôi trường THCS Tiên Phong thân thương này, cách đây đã tròn 30 năm, tôi lần đầu tiên đặt chân đến với bao bỡ ngỡ. Khi ấy, trường còn đơn sơ với những dãy nhà cấp 4, sân trường rộng thênh thang phủ đầy đất. Trước cửa lớp là những hàng cây xà cừ, phượng vĩ và bàng tỏa bóng um tùm. Tôi vẫn nhớ mỗi lần đến phiên lớp mình quét sân, bụi bay mù mịt 🤭, phải thay nhau múc nước tưới mới có thể quét sạch.
Ngày đó, bữa sáng thường chỉ là cơm ăn cùng muối trộn lẫn mỡ, thậm chí có hôm nhịn đói để đến lớp. Hành trình đến trường là những bước chân vượt hơn 3km đồng ruộng. Trưa về, cái đói được xoa dịu bằng những củ khoai, thân cây ngô ngọt... Quần áo thì cũ kỹ, sách giáo khoa học đi học lại qua nhiều thế hệ. Dẫu vất vả là thế, nhưng những tháng ngày ấy đã dạy chúng tôi bài học lớn nhất: biết vươn lên, vượt khó, và không ngừng nuôi dưỡng ước mơ.
Hôm nay, trở lại trường sau 30 năm, tôi xúc động và tự hào trước một diện mạo hoàn toàn đổi mới. Trường lớp khang trang, hiện đại, những dãy nhà cao tầng sạch đẹp, sân trường lát gọn gàng, cảnh quan xanh – sạch – đẹp. Nhà trường mạnh dạn áp dụng công nghệ số trong quản lý và giảng dạy. Trường trở thành một trong những ngôi trường có số lượng học sinh đông nhất thành phố, nơi hội tụ những thế hệ học sinh năng động, tự tin, học giỏi, đạt nhiều giải thưởng từ cấp thành phố đến quốc gia. Thật đáng tự hào biết bao!
Trong ngày bế giảng năm học 2024–2025, tôi hạnh phúc khi được quay về – không chỉ là một cựu học sinh mà còn là người được đóng góp chút tấm lòng nhỏ bé. Qua những bộ sách giáo khoa, những quyển vở dành tặng các em học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, tôi chỉ mong góp phần nhỏ giúp các em vơi bớt gánh nặng, thêm vững tin trên con đường học tập và xây dựng tương lai.
Xin chân thành cảm ơn Ban Giám hiệu nhà trường đã tạo điều kiện để tôi được trở về, được chia sẻ, và lan tỏa yêu thương tại nơi đã gieo mầm những ước mơ đầu đời
28/5/2025.
Nguyễn Văn Mạc
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét